Làm thế nào để Thăng Thiên trong kiếp sống này - Chương 7 - SỰ CHẾT - DEATH, CÁI CHẾT - DYING VÀ KHOA HỌC CỦA CẬN TỬ - BARDO -Phần 1

“Nơi bạn sẽ tới sau khi chết được xác định bởi tư tưởng cuối cùng trong tâm trí bạn trước khi chết” BHAGAVAN KRISHNA Trong tác phẩm BHAGAVAD GITA

Ngày đăng: 28-09-2018

1,241 lượt xem

Sự chết và cái chết, từ quan điểm của linh hồn là hoàn toàn khác với quan điểm về cái chết của khoa học ngày nay. Lĩnh vực khoa học hiện đại ngày nay chỉ là một nửa sự thật. Tiền đề hoạt động của nó là tất cả những gì có thật là những gì bạn có thể nhìn thấy bằng con mắt vật lý và năm giác quan vật lý. Cách tiếp cận rất hạn chế như vậy đã khiến họ giải thích về cái chết từ một quan điểm hoàn toàn duy vật. Quan điểm này coi cái chết của cơ thể vật lý cũng là cái chết của một con người, bởi vì họ không nhận ra được sự hiện hữu của linh hồn.

Lý thuyết thứ hai về sự chết là một trong những điều kiện của sự bất tử. Trong lý thuyết này sự bất tử là có sẵn cho bạn nhưng bạn phải đáp ứng được những điều kiện nhất định nào đó. Trước tiên bạn phải chấp nhận Chúa Giêsu, và tham gia vào một nhà thờ, và để Ngài tha tội cho bạn về mọi tội lỗi của bạn. Nếu bạn không làm điều này bạn sẽ đi xuống địa ngục, hoặc sẽ không có sự tồn tại cho bạn sau cái chết của cơ thể vật lý.

Quan điểm thứ ba là sự đầu thai. Đây là một quan điểm được nắm giữ bởi phần lớn người dân trên Trái Đất, nhưng ít hơn rất nhiều trong thế giới phương Tây. Điều này có nguyên nhân bởi vì các nhà thờ có vị trí cao hơn trong thế kỷ thứ 5 sau Công Nguyên đã lấy đi tất cả các tài liệu tham khảo về sự đầu thai ra khỏi Kinh Thánh. Và sau các cuộc họp của giáo hội, họ đã quyết định loại bỏ những khái niệm này đi vì giới chức nhà thờ không thích các khái niệm này vì nó sẽ lấy đi sự kiểm soát của họ với người dân, và họ viết lại sách lịch sử theo ý muốn của họ.

Sự đầu thai, tất nhiên là một thực tại có thật. Chúng ta là linh hồn mở rộng từ linh hồn của chúng ta, là người mà liên tục đầu thai vô số lần để nhận ra danh tính thực sự của chúng ta như là con trai và con gái của Thượng Đế. Trong thực tế không có thứ gì gọi là sự chết cả. Sự chết là ảo tưởng của hệ thống tư tưởng của bản ngã.

Theo định nghĩa, bản ngã – ego là hệ thống tư tưởng được xác định quá mức với vật chất. Khi bạn tin rằng bạn là thân thể vật lý chứ không phải là linh hồn sống trong thân thể vật lý, bạn nghĩ cái chết là có thật. Sự chết không là gì ngoài sự biến đổi từ trạng thái của ý thức này sang trạng thái khác. Chúng ta được dạy rằng để xem nó như là một sự khủng khiếp tối hậu trong khi thực tế nó lại là sự giải thoát và tự do tối thượng.

Trong xã hội ngày nay chúng ta đang hiểu ngược và làm ngược lại hầu hết mọi thứ. Sự khủng khiếp tối hậu lẽ ra phải là sự sinh chứ không phải cái chết. Là một linh hồn tự do, khi bạn được sinh ra, bạn phải đi vào một cơ thể vật chất bị giới hạn của đứa bé nhỏ xíu, với lòng thương của cha mẹ vật lý của bạn. Điều này thật đáng sợ.

Sự chết cho phép chúng ta thoát khỏi ảo tưởng về hình tướng, và trở về ngôi nhà tinh thần của chúng ta. Việc đi vào đầu thai giống như mặc một bộ đồ lặn, và sau đó cố gắng để lặn vào bể đầy nước xung quanh nó. Sự chết là tự do khỏi trạng thái ý thức hạn chế nhất này.

Cái chết thực sự xảy ra với rất nhiều lần đầu thai của chúng ta đó là cái chết của linh hồn. Tôi không ngụ ý điều này theo nghĩa đen, mà đúng hơn là theo nghĩa chúng ta là các phần mở rộng của linh hồn đi vào thế giới vật chất và chìm vào giấc ngủ với danh tính thực sự của nó. Theo nghĩa này chúng ta sẽ chết với danh tính thực sự của chúng ta, đó là linh hồn.

Chúng ta cũng chết mỗi đêm khi chúng ta ngủ. Chúng ta chết bởi vì ý thức vật lý dịch chuyển nó vào trong ý thức tinh thần của chúng ta và các cơ thể đi du hành vào các chiều kích khác. Trong phần mở đầu cuộc thảo luận về sự chết – Death và cái chết Dying của chúng ta, tôi muốn liệt kê một vài con đường khác nhau mà chúng ta trải nghiệm sự chết trên con đường tâm linh.

  1. Cái chết vật lý – Mỗi người chúng ta đã trải nghiệm hơn 200 – 250 lần. Chúng ta đã là chuyên gia về việc này.
  2. Cái chết của bản ngã / phàm ngã – Điều này xảy ra ở các giai đoạn phát triển cao hơn trong sự tiến hóa của linh hồn mở rộng, thườn ở cuộc điểm đạo thứ 3.
  3. Cái chết của ham muốn – Điều này một lần nữa xảy ra ở cuộc điểm đạo lần thứ 2, và đi vào cái chết hoàn toàn ở cuộc điểm đạo lần thứ 3,
  4. Cái chết thứ 2 - Đây là một thuật ngữ huyền bí đề cập đến sự đốt cháy của cơ thể nhân quả, hoặc thân thể linh hồn ở cuộc điểm đạo lần thứ 4. Ở cuộc điểm đạo này cơ thể linh hồn của chúng ta chết đi, và linh hồn tự bản thân nó hợp nhất trở lại vào Chân Thần – Monad.
  5. Chúng ta trải nghiệm cái chết lần nữa tại cuộc điểm đạo lần thứ 9 - Ở cuộc điểm đạo này chúng ta rời đi hay chết khỏi cảnh giới vũ trụ vật lý. Toàn bộ liên lạc với cảnh giới vật lý bị cắt đứt và chúng ta chuyển sang các cảnh giới vũ trụ cao hơn.
  6. Cái chết của các cơ thể Điện từ trường – dĩ thái - Etheric, thể cảm dục – Astral, thể trí mental – Chúng ta chết cơ thể Etheric mỗi lần chúng ta đầu thai, và chúng ta cũng chết cơ thể cảm dục, thể trí sau một số giai đoạn tiến hóa tâm linh.

 

Tiến Hóa Tâm Linh

Từ cuộc thảo luận này bạn có thể thấy rằng chúng ta chết ở tất cả mọi thời gian, và đó là điều chúng ta khá quen thuộc. Với mỗi sự chết cũng sẽ dẫn tơi một sự sinh tương ứng. Quá trình điểm đạo thì không có gì hơn là sự chết từ một cấp độ hay trạng thái nào đó của ý thức và sự tái sinh ra trạng thái ý thức mới với nhiều sự tự do và rộng mở hơn. Nó chỉ đau đớn khi chúng ta bị dính mắc vào một cấp độ hay trạng thái mà chúng ta đang là.

Cái Chết – Không Nhất Thiết Là Một Sự Kiện Bất Hạnh

Trong xã hội chúng ta đã được dạy rằng cái chết là một sự kiện rất bất hạnh và buồn. Ở Ấn Độ khi người ta chết thì họ lại thực sự ăn mừng. Họ làm điều này bởi vì mọi người ở đó đều nhận ra rằng linh hồn đã được giải phóng khỏi giới hạn của phương tiện vật lý này, và vì vậy họ cảm thấy hạnh phúc,vui vẻ cho linh hồn đó. Khi linh hồn mở rộng đang phải chịu đựng căn bệnh đang gây phá vỡ phương tiện vật lý của nó, cái chết lại trở nên là người bạn tốt lành.

Y học phương Tây cố gắng giữ cho mọi người sống bằng mọi giá. Việc đồng hóa với vật chất này không phải lúc nào cũng phù hợp với mục đích của linh hồn. Mọi người phải nhận ra rằng sự tiếp tục của cuộc sống trong một cơ thể vật chất không phải là mục tiêu cao nhất có thể.

Khi một người chết đi, “ phàm ngã – tính cá thể” của họ không bị mất đi. Họ vẫn cũng là chính họ ở phía bên này y như khi họ còn ở phía bên kia. Sự khác biệt duy nhất là họ đã bỏ lại cơ thể vật lý và cơ thể Etheric của họ. Hầu hết các linh hồn mở rộng khi chết đi sẽ sống ở trong cơ thể cảm dục – Astral của họ, và do đó có thể tìm thấy họ trong cảnh giới trung giới - Astral. Những linh hồn mở rộng đã phát triển tâm linh cao và có thể trí mạnh hơn sự phân cực của thể cảm dục, sẽ tìm thấy chính họ ở trong cơ thể trí của họ, và họ sống ở cảnh giới trí. Cảnh giới này của Hiện Hữu được giới huyền môn gọi là cảnh giới Devachan.

Điểm đạo đồ có trạng thái ý thức phát triển cao hơn nữa sẽ tìm thấy chính họ ở cõi Bồ Đề- Buddhic, Niết bàn – Atmic, và/hoặc ánh sáng – light hay cơ thể thăng thiên. Nơi mà một người sẽ tới khi họ chết được xác định hoàn toàn bởi sự phát triển của họ trong toàn bộ các kiếp sống trước đây của họ, và cả kiếp sống vừa kết thúc. Khi một người chết họ rung động như một nam châm với cấp độ ý thức mà họ đã đạt được, sau khi họ trải qua ba ngày với trải nghiệm cận tử - bardo. Trải nghiệm cận tử - bardo sẽ được thảo luận chi tiết ở phía sau trong chương này. Đây là lý do tại sao điều quan trọng là đạt được càng nhiều sự phát triển tâm linh càng tốt trong khi bạn vẫn còn trong thân thể vật chất này, vì điều này sẽ quyết định bạn sẽ đi đâu khi bạn chết.

Krishna, trong Bhagvad Gita, nói rằng "nơi bạn đi khi bạn chết được xác định bởi tư tưởng cuối cùng trong tâm trí bạn trước khi chết." Điều này là đúng, và toàn bộ cuộc sống của một người như là một cuộc tìm kiếm, trong thực tại, để chết với tư tưởng của Thượng Đế trong tâm trí bạn.

Quá trình tương tự xảy ra khi chúng ta đi ngủ vào ban đêm. Nơi mà chúng ta sẽ tới khi chúng ta ngủ được quyết định bởi tư tưởng - ý nghĩ cuối cùng trong tâm trí của chúng ta. Nếu bạn xem tin tức trước khi ngủ, bạn có thể đi tới Somalia hoặc bất cứ nơi nào đang là điểm nóng trên hành tinh của chúng ta. Nếu bạn dành thời gian trước khi đi ngủ để thiền định, cầu nguyện, đọc sách tâm linh thì bạn có thể đi vào cảnh giới thiên thần - Celestial của Hiện Hữu.

Paramahansa Yogananda, vị thánh vĩ đại từ Ấn Độ, nói rằng một người qua đời hoặc chết sẽ có một trải nghiệm tuyệt vời nếu họ có chút niềm tin và mục đích tâm linh trong cuộc sống của họ. Chỉ những người hoàn toàn bị cắt đứt khỏi linh hồn của họ và những người hoàn toàn duy vật, bản ngã, thì họ sẽ có rung động thấp của cảnh giới cảm dục Astral.

Người Trung Bình So Với Điểm Đạo Đồ

Với người trung bình, điều lạ lùng là linh hồn không đóng vai trò lớn trong quá trình chết. Khi một linh hồn mở rộng chưa phải là rất tiến hóa, linh hồn không đóng một vai trò lớn trong cuộc sống của linh hồn mở rộng trên bất kỳ cấp độ nào của hiện hữu, bao gồm cả cái chết.

Phần duy nhất linh hồn đóng là xác định để kết thúc vòng đời của sự sống đã đầu thai, khi phương tiện vật lý đã bị phá hỏng và bị kiệt sức bởi bệnh tật. Một con người hay một linh hồn mở rộng thường chết khi ý chí để sống đã không còn, và ý chí để chết cùng với quá trình bệnh tật đã xâm chiếm. Đối với người trung bình, đây là một quá trình không có ý thức.

Cái chết của một điểm đạo đồ trở thành một sự lựa chọn có chủ ý và có ý thức hoàn toàn để buông bỏ cỗ xe – phương tiện của anh ta. Điểm đạo đồ thực hiện việc này thông qua một hành động của linh hồn-ý chí. Trong một vài trường hợp, các điểm đạo đồ tiến hóa cao đôi khi đã thấy được trước chính xác ngày chết của họ.

Sai Baba, ở Ấn Độ, hiện nay (năm 1993) đang 65 tuổi. Ngài nói rằng Ngài sẽ sống cho tới khi Ngài 96 tuổi và sau đó Ngài sẽ chuyển sang cảnh giới tinh thần. Sai Baba là một ví dụ phi thường, vì Ngài không chỉ biết thời gian chết của Ngài, Ngài còn biết thân thể Ngài sẽ được sinh ra trong lần đầu thai kế tiếp của Ngài.

Paramahansa Yogananda, khi ông chuẩn bị chết, ông đã biết thời gian của mình đã tới và ông thoát ý thức ra khỏi cơ thể.  Ông đã thuyết giảng cho một nhóm đông người, và khi ông hoàn thành bài thuyết giảng, ý thức của ông đơn giản là thoát khỏi cơ thể của ông. Có rất nhiều ánh sáng trong cơ thể của Ông sau khi Ông chết và nó vẫn ở trạng thái bảo tồn hoàn hảo trong gần ba tuần. Người ở nhà xác nói rằng họ chưa bao giờ thấy bất cứ thứ gì như thế.

Sợi Chỉ Sự Sống, Sợi Chỉ Tâm Thức và Antakarana

Sợi chỉ của sự sống cũng được gọi là sợi dây bạc hay Sutratma. Đây là sợi dây của ánh sáng mà kéo dài từ Chân Thần tới linh hồn, hạ xuống linh hồn mở rộng hay phàm ngã trên Trái Đất vào trong trái tim. Sợi chỉ Tâm thức là một sợi dây khác của ánh sáng mà kéo dài từ linh hồn hạ xuống tuyến tùng trong bộ não của cơ thể vật lý của linh hồn mở rộng. Đường Antakarana hay cây cầu cầu vồng là sợi dây ánh sáng của người đệ tử, điểm đạo đồ xây dựng lên từ phàm ngã trên Trái Đất tới linh hồn và sau cùng, sau cuộc điểm đạo thứ 4, tới tam nguyên tinh thần và Chân Thần.

Ảnh minh họa ba sợi chỉ.

Tôi mang những sợi chỉ hay sợi dây năng lượng này tới để bạn lưu tâm là chúng đóng vai trò quan trọng trong quá trình chết. Trong giấc ngủ bình thường, sợi dây tâm thức được kéo lên qua linh hồn,  đó chính là nguyên nhân dẫn tới việc ngủ và không còn ý thức. Ý thức của linh hồn mở rộng khi đó tập trung vào cảnh giới bên trong.

Trong suốt quá trình chết, cả sợi chỉ tâm thức và sợi chỉ bạc đều bị rút ra. Điều này làm cho sinh lực sống ngưng thâm nhập vào dòng máu, trái tim và bộ não. Những chủ đề này sẽ được thảo luận ở phần sau của chương này trong phần khoa học về cận tử - bardo.

Hỏa Táng So Với Chôn Cất

Djwhal Khul trong bài viết của ông đã đề nghị một cách mạnh mẽ việc hỏa táng thay vì chôn cất trên Trái Đất. Ông đề nghị rằng tối thiểu là 72 giờ sau cái chết rồi mới thực hiện việc hỏa táng để linh hồn mở rộng hoàn thành hoàn toàn trải nghiệm cận tử - bardo. Bằng cách sử dụng lửa, tất cả các hình thể được giải thể. Phương tiện con người bị phá hủy nhanh chóng hơn thì linh hồn mở rộng cũng mau chóng thoát ra hơn. Một số lý do để lựa chọn hỏa táng mà Djwhal đã đưa ra là:

  1. Nó đẩy nhanh việc giải phóng phương tiện vi tế từ cơ thể Etheric. Bằng cách làm này nó sẽ xảy ra chỉ trong vài giờ thay vì vài ngày.
  2. Làm sạch cảnh giới trung giới Astral.
  3. Dừng lại xu hướng đi xuống của ham muốn (Stops the downward moving tendency of desire).
  4. Ngăn chặn sự đầu độc Trái Đất.

Djwhal đã gọi các nghĩa địa là các địa điểm tâm linh không lành mạnh. Ông đã tiên đoán rằng không quá lâu sau này, việc chôn cất sẽ là chống lại pháp luật, và việc hỏa táng sẽ được thực hiện như là một biện pháp bắt buộc, hợp vệ sinh, y tế. Hãy nghĩ về chuyện này. Khi bạn chôn một cơ thể bị bệnh, việc này nói rằng, có ung thư trong Đất, bạn đang đầu độc Trái Đất với căn bệnh ung thư. Bằng hỏa táng, mẹ Trái Đất được cứu vãn khỏi nỗi đau này. Đừng bao giờ quên rằng trái đất là một sinh vật sống, giống như chúng ta.

XEM CÁC CHƯƠNG KHÁC Ở ĐÂY: 

Ebook: Làm thế nào để Thăng Thiên trong kiếp sống này
MỞ ĐẦU
CHƯƠNG 1 P1   P2 P3   P4
CHƯƠNG 2 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 3 Đọc
CHƯƠNG 4 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 5 P1   P2   P3 P4   P5   P6   P7
CHƯƠNG 6 Phần 1 P2 P3
CHƯƠNG 7 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 8 Phần 1 P2 P3
CHƯƠNG 9 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 10 P1   P2 P3     P4    P5
CHƯƠNG 11 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 12 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 13 Phần 1 Phần 2
CHƯƠNG 14 Đọc

 

Tin liên quan

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha
X

Theo OrgoniteHoangKim.com

Chat live trên fanpage